Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016

Đổi tên trong danh bạ và xích gần yêu thương

29/6/2016
Hôm nay là ngày gần cuối tháng 6, em xuất hiện trong đời tôi. Với niềm vui và sự kìm lại cảm xúc của bản thân.
Hôm nay tôi cũng không có ý định mời em đi đâu, vì chúng mình mới đi hôm CN mà. Nhưng mà tôi nhớ em không chịu nổi, tôi muốn gặp và nói chuyện với em. Tôi và em cùng đi ăn ốc, hôm nay em phải phụ giúp ba mẹ em, 8h tôi đèo em đi tìm quán ốc. Cũng may mà còn tìm ra quán ốc đó. Ăn cùng em nhìn thấy nụ cười em, tôi cảm thấy hết mọi phiền muộn về công việc. Hôm nay em cũng cười nhiều. Tôi và em sau đó đi uống nước ở gần hồ, tôi nói với em cảnh hôm nay lãng mạn. Rồi đủ thứ chuyện, tôi chủ động lấy lý do để cầm tay em, nó nhẹ nhàng lắm, tôi cầm tay em, em đánh vào tay tôi.
Tất nhiên rồi thực ra là tôi chưa bao giờ nắm tay ai mà trong lòng thỏa mái thế, tôi nhìn đôi bàn tay em, việc giống nhau về đường nét trên đôi bàn tay làm tôi cũng hơi bất ngờ. Sao nó giống nhau vậy em nhỉ.
:D
Hôm nay được nắm tay em, lúc về bụi em còn gục vào lưng tôi. Tôi im lặng vẫn đi tiếp, trên chiếc xe gà tàng. Chưa bao giờ tôi hạnh phúc đến thế. Tôi chưa nói yêu em, em cũng vậy nhưng dường như chúng tôi đã hòa làm một. Chẳng cần nói ra lời yêu đâu, chỉ cần ta hiểu nhau là đủ rồi. Tình yêu đâu cần nói thẳng ra em nhỉ.
Tôi yêu em! 
Tôi sẽ kiệm lời cám ơn. Nhưng tôi phải cám ơn em!:D

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

Em là ai mà ghê gớm vậy

28/6/2016
Hôm nay là ngày thứ 13. Ngày 17/6 tôi bắt gặp em trên một diễn đàn mà dường như duyên số ấy nhỉ.
Chưa đến  2 tuần mà em đốn tim tôi, làm tôi cảm thấy cần phải control lại bản thân, chưa bao giờ tôi phải thiền chủ động nhiều vậy. Em là gì mà ghê gớm quá vậy. 2 hôm gần đây tôi còn bất chợt tỉnh giấc, vơ được điện thoại là tôi lại vào nhìn mặt em.
Nụ cười em làm tôi không thể quên được nó. Chỉ sau chưa đầy 2 tuần mà em choáng lấy tâm trí tôi.
Trời ơi! Sức mạnh ghê gớm quá. Tôi là nhà kinh tế, tôi làm kinh doanh, tôi đang trong quỹ đạo nào đó. Em đến nhẹ nhàng và làm tôi thấy vui, em không biết tôi đã kìm lại cảm xúc của mình nhiều như thế nào đâu.
Tôi là người lo và nghĩ, nghiêm túc. Trước mỗi mối quan hệ, tôi đều nghiêm túc. Chỉ có điều không hiểu sao chỉ sau gặp em 1 lần mà trong tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn với em. Nghĩ đến những giông bão mà ta sẽ phải trải qua trong thời gian tới, tôi không phải còn là cậu sinh viên nhìn mọi thứ màu hồng. Tôi cố gắng để kéo dài thời gian hơn, để chúng ta được bền lâu hơn. Ngay từ hôm thứ 2 hẹn em đi chơi, tôi đã muốn ôm em rồi. Nhưng tôi tự kìm lại, tôi muốn em và tôi không chỉ là một chiến tích, 1 thời gian ngắn, cái gì đến càng dễ dàng thì càng khó bền em ah.
Tôi còn lưu cả tên em là "Yêu em". có lẽ từ trước tới nay, chưa có một cô gái nào mà tôi thổ lộ hết như vậy. Nụ cười đó như thiêu đốt trái tim tôi, ánh mắt đó quyến rũ lắm, nó vừa mang vẻ lạnh lùng vừa mang vẻ tươi sáng. Tôi như chết đứng khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt đó.
Đúng là tôi không còn minh mẫn nữa, tôi bỗng già đi nhiều trước em. Như một người già thực sự trong viện dưỡng lão thấy tình yêu, lẫn lộn và không đơn giản.
Em ah. Tôi xin lỗi, tôi không thể nói ngay ra. Tôi cũng phải rèn cho em và tôi 1 quy tắc, chớ vội nói lời yêu. Hãy để mọi thứ thật tự nhiên, nếu chúng ta thuộc về nhau thì sẽ chẳng gì chia cắt được. Còn nếu không thể thì có cố dùng tình yêu rằng buộc nhau cũng sẽ chẳng thể níu kéo.
Đôi môi em quyến rũ, em không dùng phấn son gì nhiều. Da em trắng và giọng nó cũng nhẹ nhàng. Tôi bỏ qua cả việc em đi đứng, hành động thế nào. Tôi chỉ chân thành nói thôi. Bản thân tôi lúc đó không còn là người giỏi về kết nối với xunh quanh.
Tôi hôm qua cũng tập thể dục, rồi thiền, rồi làm mọi thứ để cân bằng. Nhưng cũng chưa biết được, có thể em là một nửa mà ta đã tình cờ lạc vào nhau.
Em là ai mà ghê gớm vậy!

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Em đã đến bất chợt

26/6/2016
Em đến bất chợt với anh, như cơn gió nhẹ nhàng. Em tôi cũng không biết em được ai mang đến cuộc đời tôi. Chỉ nói chuyện với em khoảng 1 tuần nay tôi đã cảm nhận yêu em từ cái nhìn đầu tiên, nụ cười em đốn trái tim tôi. Tôi cảm thấy chẳng hiểu đó là gì mà nó có sức thu hút kì bí thế.
Chỉ trong 1 tuần mà tôi gặp em 2 lần, tôi ít tin vào tiếng sét ái tình nhưng thực sự lần này tôi không hiểu nổi nữa.
Nó diễn ra nhanh quá mà cũng ngoài dự đoán của tôi. Tôi thực ra yêu em rồi, nhưng tôi nghĩ cần thời gian để 2 ta hiểu nhau. Nhưng có lẽ hôm nay mọi thứ diễn ra ngẫu nhiên hơn tôi tưởng, từ cô bé tặng nước cho 2 đứa tôi, cho đến 1 cô bán hoa thuyết phục mà khiến tôi không thể không đồng ý.
Tôi lúc về mới nghĩ thực ra cô gái nào cũng thích được tặng hoa, nhận hoa dù hoa đó có thể cô ấy không thích. Cô bán hàng nói đúng: Đôi khi hoa đó không phải là hoa, mà là ý nghĩa trong bông hoa, đó là tình cảm mình dành cho nhau. Cách tôi lựa chọn hoa mà cũng được cô ấy làm cho trở lên tinh tế.
TD tôi không còn để ý đến tên em, thực ra tôi chỉ nhớ mãi khuôn mặt đó, nụ cười đó, cách em quay sang nhìn tôi. Nó thật lạ, tôi như cảm thấy yên bình, muốn ôm em vào tôi, muốn nắm tay em nhưng vẫn chưa thể. Tôi không muốn đến quá nhanh làm em hoài nghi về tình cảm. Tôi yêu em thực rồi.
Ôi nụ cười của em, ánh mắt của em, cách em đối xử với tôi.
Tôi mất đi bản năng tính toán. Hôm nay tôi đã show toàn bộ con người thực cho em.
Tôi không cầm tay nhưng chạm vào tay em, em dỗi đánh vào tay tôi khi tôi trêu em. Tôi còn thấy em cầm chiếc cặp của tôi, em còn kéo cổ áo cho kín giúp tôi. Em đi gặp tôi chấp nhận leo thang bộ 38 tầng. Tôi thực sự bị lôi cuốn bởi em mặc chủ chỉ nói chuyện 1 tuần và gặp 2 lần mà cứ như quen lâu rồi.
Tôi yêu em, TD!

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Cô bạn và tư tưởng khác

11/6/2016
Có thể tôi không nên nói như vậy với cô bạn đó. Nhưng tôi vẫn vui tính vậy vẫn hay nói vậy, có ai cố tình so sánh đâu. Dù sao cũng là bạn bè mình đâu có chấp nhặt khi bị chì chiết đâu. Có thể do con gái nhưng bị nhiều vấn đề xung quanh, ở nhà nhiều nó thế.
Gì chứ lại bảo so sánh đi chơi với bạn với gái. Nói thật nó đúng mà, chỉ có điều trêu nhau thế.
Thực ra cứ cảm giác bạn ấy thích mình, chứ nếu không thích thì những câu như thế chẳng làm sao cả. Có khi lại vui.
Giờ theo mình nghĩ cái gì đến sẽ đến, không nhất thiết phải để ý, không giận cũng chẳng cảm thấy khó chịu. Nhưng có lẽ sẽ không như trước nữa, không gọi bạn ấy nữa, không đòi hỏi gì ở trang nữa, bạn sẽ tự là bạn còn mình sẽ là mình.
Dù sao bạn cũng là con gái còn mình là con trai, 2 đứa không thể như 2 thằng bạn được trừ khi 1 trong 2 đứa có người yêu.
Mọi thứ đâu sẽ vào đó.
Tiếp chuyện kế hoạch tài chính, thực ra vẫn chưa nghĩ ra được thêm cách làm nào. Các công ty lớn đơn hàng giảm trầm trọng. Nhưng cũng phải đón nhận nó như một cuộc sống mới. Tiếp tục làm việc tiếp tục sống và rèn luyện.
1 ngày vẫn 24 tiếng mà.
:D